Bạn đã bao giờ thấy lòng mình trĩu nặng khi nhìn vào màn sương mù dày đặc bao phủ cả núi rừng? Bạn đã bao giờ thấy lòng mình giá buốt theo tiếng tiếng mưa rơi buồn bã bên những hiên nhà sàn xiêu vẹo, rách nát? Bạn đã bao giờ thấy lòng mình xót xa khi đi trên những con đường lầy lội dẫn vào bản nhỏ? Bạn đã bao giờ thấy trái tim mình nhói đau khi nhìn thấy những em bé co ro trong những manh áo sơ mi mỏng manh, cái quần cũ rách nát đứng ngẩn ngơ trong gió lạnh mùa đông?
Tôi đã đến, và tôi đã thấy, những mái nhà sàn liêu xiêu, trống huơ trống hoác, những mái nhà không thể che nổi mưa nắng, những cụ già lưng còng, khẳng khiu như que củi khô, những em bé bên đường mặc quần không mặc áo, mặc áo không mặc quần, những ngón chân trần tím tái bấm chặt xuống nền đất đồi lầy lội, những khuôn mặt lấm lem bùn đất... duy chỉ có đôi mắt các em là vẫn to tròn, ngơ ngác, sợ sệt rồi hân hoan, mừng rỡ khi được cho kẹo... Những bản nhỏ chỉ cách thị trấn Than Uyên của tỉnh Lai Châu có hơn 10 cây số, mà sao cuộc sống lại khác biệt đến vậy?
Tôi không phải là người sinh ra nơi phố thị, lần đầu tiên bước chân khỏi quê nhà để vào trường Đại học, tôi cũng sợ hãi, cũng tự ti, cũng bối rối vô cùng. Nhưng tại mảnh đất này khi nhìn xuống bản nhỏ, lòng tôi vẫn chùng xuống và không khỏi xót xa cho những người dân nghèo nơi đây. Trong tôi nhói lên một cảm xúc kỳ lạ, khó tả bằng lời. Tôi chợt tự hỏi: Tại sao người dân nơi đây vẫn không đủ cơm để ăn, không đủ áo ấm để mặc, trẻ con không đến trường khi đến tuổi cắp sách.... phải chăng nhà nước không quan tâm đến họ hay bởi họ muốn sống như bao đời nay vẫn thế.... Cả ngàn câu hỏi cứ quẩn quanh, thôi thúc trong tôi.
Câu trả lời đến còn khiến tôi nhức nhối hơn khi tôi đi tìm nó. Người dân nơi đây nghèo khó, thiếu thốn bởi nhận thức ấu trĩ, bởi thói chây ỳ, ỷ lại nhà nước, bởi tập quán sinh sống, thói quen nuôi trồng tự nhiên, bởi trình độ dân trí ở mức thấp nhất... Vậy nếu mình có thể giúp cho họ một manh áo ấm, dăm ba cái kẹo, vài gói mỳ tôm, liệu ngày mai, ngày kia họ có hết đói không?
Tôi tự hỏi tại sao tôi và các bạn - chúng ta không sát cánh bên họ, ăn cùng họ một bữa cơm ngô, uống với họ cốc nước gùi dưới suối, ngủ với họ một đêm trên tấm đệm bằng bông lau tự làm, cùng họ trèo lên núi, ngồi trong lán mà ngắm đất đồi trơ sỏi trắng xoá, thử hứng cái gió, cái rét cắt da cắt thịt da, cảm nhận cái buốt lạnh, tím tái từ đôi bàn chân trần đi đất... để hiểu họ đang nghĩ gì, mong muốn gì... Sao không nắm chặt tay họ, dắt họ đi từng bước, chỉ họ từng điều hay, dạy họ cách nuôi trồng... đưa đến họ với những điều tươi sáng cho ngày mai....
Tôi, các bạn - chúng ta không thể làm ngơ với những số phận đói ăn, thiếu thốn quanh năm, chúng ta hãy cùng nhau hành động ngay hôm nay, ngày mai và mãi mãi vì cộng đồng, vì cả chính tương lai của mỗi chúng ta nữa.
Xin gửi đến các bạn một thông điệp, dù không mới nhưng tôi nghĩ nó luôn cần trong hành trang vốn sống của mỗi chúng ta: Sống trên đời cần có một tấm lòng!





